
Thị trường mỹ phẩm Việt Nam nhiều năm nay là sân chơi của thương hiệu ngoại. Hàn Quốc, Nhật Bản, châu Âu gần như chiếm trọn tâm trí người dùng ở mảng trang điểm, còn thương hiệu nội phần lớn co cụm ở nhóm chăm sóc da. Giữa bức tranh đó, Mistory — thương hiệu do Nguyễn Trọng Đức và các cộng sự lập năm 2025 — chọn một lối đi ngược dòng: bán mỹ phẩm bằng câu chuyện văn hóa Việt.
Trước khi ra mắt sản phẩm đầu tiên, nhóm sáng lập dành gần một năm nghiên cứu. Họ nhìn ra một nghịch lý: Việt Nam là một trong những thị trường làm đẹp tăng nhanh của khu vực, nhưng người tiêu dùng vẫn mặc định “muốn đẹp thì mua hàng ngoại”. Mảng trang điểm nội địa thiếu hẳn một cái tên đủ sức tạo dấu ấn.
Câu hỏi mà Đức đặt ra rất đơn giản mà khó trả lời: vì sao người Việt chưa có một thương hiệu trang điểm mang bản sắc dân tộc nhưng chất lượng đủ sức cạnh tranh với hàng nhập? Chính khoảng trống đó trở thành điểm xuất phát của Mistory.
Sản phẩm mở màn là dòng phấn phủ lụa thuộc bộ sưu tập “Tinh hoa sắc Việt”, lấy cảm hứng từ tranh Đông Hồ tái hiện cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng. Hình tượng ấy đại diện cho tinh thần kiên cường và vẻ đẹp của người phụ nữ Việt — thứ mà thương hiệu muốn gói vào một hộp phấn.
Kết quả bước đầu khả quan: hơn 10.000 đơn hàng chỉ sau 10 ngày mở bán. Nhưng Đức nhấn mạnh rằng nếu chất lượng không theo kịp, mọi câu chuyện đều vô nghĩa. Đội ngũ dành thời gian dài cho khâu chọn nguyên liệu, phát triển công thức và thử độ bám trong điều kiện khí hậu nóng ẩm.
Nếu chất lượng không đủ tốt, mọi câu chuyện thương hiệu đều vô nghĩa.
Bước ngoặt đến khi Mistory hợp tác với Nhà hát Múa rối Việt Nam phát triển bộ phấn má “Vũ khúc thủy đình”, lấy cảm hứng từ nghệ thuật múa rối nước. Bộ sưu tập gồm bốn sản phẩm, mỗi món gắn với một mùa và một hình tượng dân gian quen thuộc. Thách thức không nằm ở việc kể chuyện văn hóa, mà kể sao cho người trẻ muốn nghe — tránh biến sản phẩm thành thứ minh họa nặng nề, xa cách.
Thay vì đóng ở phân khúc cao cấp, Mistory chọn tầm trung để đưa sản phẩm chất lượng đến gần người tiêu dùng trẻ. Thương hiệu xây hệ thống phân phối đa kênh: nền tảng trực tuyến, mạng xã hội, cộng đồng làm đẹp và các chuỗi bán lẻ mỹ phẩm. Mức tăng trưởng được ghi nhận ở khoảng 200–300% mỗi tháng.
Câu chuyện Mistory cho thấy vài điểm đáng suy nghĩ với founder ngành tiêu dùng. Thứ nhất, lòng yêu nước không phải mô hình kinh doanh; khách hàng vẫn trả tiền cho trải nghiệm tương xứng, chứ không mua vì cảm tính. Thứ hai, khác biệt hóa bằng văn hóa chỉ bền khi nó ăn vào sản phẩm và trải nghiệm, thay vì dừng ở bao bì. Thứ ba, chọn đúng phân khúc và kênh phân phối quyết định tốc độ phủ thị trường.
Với các thương hiệu Việt đang muốn cạnh tranh sòng phẳng với hàng ngoại, đây là một tham chiếu thực tế: bản sắc mở ra sự chú ý, nhưng chất lượng và vận hành mới giữ được khách.
Nguồn: Báo Đầu tư — Kể chuyện văn hoá Việt bằng mỹ phẩm